Ai cũng đã từng đi qua và chắc có lúc muốn trở lại thời xuân của mình. Tôi đã trở lại với rất nhiều cảm xúc.
Trở lại Xuân
Trên nửa đường đi trở lại xuân
Còn nghe đồng vọng bước tình nhân
rừng xưa im tiếng chim thao thức
và thế gian thì vẫn vắng tanh
nhớ một lần chân trượt khỏi đời
rồi rơi vào mộng suốt đời thôi
bao nhiêu ngày tháng còn dư lại
thành những thiên thu thất vọng dài
có phải lần kia ta gặp xuân
bên ngoài biên giới của thời gian?
vì ngay sau đó đời quay lại
vòng cũ tròn lăn nhịp chán chường
đi hết xuân rồi chẳng gặp ai
người hay hoa cỏ cũng tàn phai
hiểu ra: xuân chỉ tươi như máu
trong trái tim say đắm một thời!
Qua xuân
chiều nay trời xanh lênh đênh
trôi theo mây, bay theo mây gần
đường qua thu đời bỗng thấy
chân mềm bước trở vào xuân
thì ra tình dù vẫn buồn
và đời còn sầu miên man
trong thu bao trái tim vàng
vẫn còn chờ đợi mùa xuân
thì ra xuân vẫn đi qua
khi tôi dừng lại đợi chờ
xuân người bay theo tuổi trẻ
xuân tôi tìm kiếm còn xa
cho nên tôi đi giữa đời
mà lòng thì buồn không nguôi
tuổi xuân thật đã qua rồi
mà xuân ngày càng xa xôi
Thiếu nữ xưa
Nhớ biết bao ngưòi thiếu nữ xưa
một ngày đi bỏ lại ngây thơ
đem theo xuân với hồn trong trắng
vào cõi đời xa lạ chẳng ngờ
dòng tóc như mây lạc khỏi trời
êm trôi vào những mộng huyền ai
lênh đênh trên suối nguồn mơ ước
cùng với xuân xanh biếc một đời
áo mỏng bay theo cánh mộng vàng
bao nhiêu lần tưởng tới gần xuân
mùa xuân của nhũng đời không thực
và những tình chưa sống một lần
cho tới khi xuân của chính mình
bay đi cùng bụi phấn ngày xanh
–đường thu ai để chiều tan tác
rơi lá vàng trên một mối tình?
thương biết bao người thiếu nữ xưa
ngàn năm sau nữa vẫn ngây thơ
sẽ mang xuân với hồn trong trắng
vào cõi tình yêu để đợi chờ
Thần Thoại
một lần kia khi còn trong thần thoại
mùa xuân về — và ta bỗng gặp nhau
trong khỏanh khắc của vô cùng chờ đợi
mở mắt nhìn, ta thấy mặt tình yêu
xuân trở lại hay không bao giờ đến nữa
giây phút đầu tiên thành đá quý long lanh
giọt nước mắt rơi vào tim vũ trụ
khối u tình muôn kiếp kết tinh anh
khi đêm xuống theo thuỷ triều khắc khoãi
đại dương nằm nghe sóng nhắc miên man
một lần đó bóng trăng chìm tới đáy
nước bao giờ quên đuợc ánh trăng tan
trong đất sâu ý xuân hồng đã gởi
hạt giống mềm nuôi dưởng mộng dài lâu
trên hoa thắm những môi cười thiếu nữ
nụ hôn đầu sẽ vỡ máu thương đau
đã muộn quá để ta đừng gặp gỡ
mùa xuân kia dầu đến một lần thôi
hay trở lại sau một ngàn năm nữa
tình buồn rồi — đời cũng trót không vui!
Mùa xuân nằm đó
rụt rè lá mới xanh non
trên cây đen dấu đông buồn chưa phai
trẻ thơ trở lại đất trời
nhưng nguời mơ mộng một đời già đi
dẫu nghe nao nức xuân thì
trong tim hoa đã gẩy lìa cuống xanh
nắng treo tơ nhện long lanh
như xương trắng của mối tình chết khô
nước xanh lạnh lẽo trong hồ
mùa xuân nằm đó không chờ đợi chi
Xuân lạc
một ngày xuân lạc lối
người bổng quên không già
trái đất tròn quay lại
lúc ban đầu chưa qua
trời lên cao bát ngát
trong vô cùng sáng trăng
đêm ngày thôi cách biệt
vì đã hết thời gian
đuờng đi không tới nữa
thuyền chẳng trôi về đâu
nước ngưng ra biển cả
tình không còn lo âu
tương lai gần như mộng
ngủ quên kê dưới đầu
dĩ vãng hồng mở rộng
ngàn xưa thành ngàn sau
ta chờ trong hiện tại
hay đi về đời xưa
cũng gặp mình thơ dại
cũng vô vàn ước mơ
người ngàn xưa thức dậy
trẻ như tình đang tơ
tóc vờn quanh thế giới
xanh biếc trời ngây thơ
nối liền mây với nước
ta đi lên nhịp cầu
bắc qua miền sống chết
đưa người về gần nhau
trái đất che phân nửa
mặt trăng vàng trên cao
mùa xuân ngừng ở giữa
chổ đất trời giao nhau
và ta còn gặp gỡ
bây giờ rồi mai sau…
Trăng xuân
Trăng lên cao quá xuản rồi
Măt còn in dấu một đời chưa qua
Long lanh ngọn sóng ngân hà
Có đưa trăng trở về nhà hôm nay?
Cả không gian bổng lạc loài
Vì trăng nhẹ bước ra ngoài tình yêu
Một trời trống trải treo cao
Cây trên thế giới chổ nào cũng xanh
Mà trăng xuân đã lìa cành
Rơi như lá úa một mình vào thu
Xuân ngoài địa đàng
Từ bước chân ra khỏi địa đàng
Lá vàng rơi chắn lối về xuân
Trái ngon thơm đắng trên đầu lưởi
Mật ngọt kèm theo vị chán chường
Hối hận có mang về được nữa
Mảnh linh hồn đẹp thưở hồng hoang
Và thân thể trắng trong như ngọc
Chưa biết nghe đời thẹn hở hang?
Giọt xuân
Giọt xanh xuân chẩy theo mưa
Uống xuân cây lá thẫn thờ như say
Hồn nghe mưa cũng buồn lây
Thấy trong mưa có tháng ngày vàng đi
Có hoa tơi tả lối về
Có mây giăng những não nề đường xưa
Giọt xuân nào chẩy theo mưa
Cho yêu dấu cũ bây giờ còn tươi
Giọt mưa nào chẩy qua đời
Để xuân ngày ấy một thời nở hoa?
Qua cầu
ngày nào trăng trở lại
theo nước xưa qua cầu
cho người nhìn chờ đợi
một lần vào chiêm bao
một lần trong một thuở
mới nên tao ngộ này
từ đây và sau nữa
đời không còn đổi thay
rừng xanh như vũ trụ
chưa hết xuân bao giờ
hoa hồng không ngớt nở
trên những lòng ngây thơ
mùa xuân đi mấy kiếp
theo bóng linh hồn xưa
trở về mang nắng biêc
thắm những đời bơ vơ
người chờ trăng trở lại
theo nước xưa qua cầu
cùng đi vào huyền thoại
từ đây không lìa nhau
ngàn năm sông mở rộng
chở bóng trăng vàng theo
trôi một dòng mơ mộng
không lâu mà không mau…
Ngoài cõi gió đông
đêm lạnh, trời xanh như thủy tinh
một ngàn sao đẩm lệ long lanh
khép sâu trong mắt sầu vô hạn
hình bóng bao nhiêu nỗi tuyệt tình
thăm thẳm nghe rơi xuống đáy lòng
giọt vàng trăng đọng cuối dòng sông
ôi trăng của những hồn hiu quạnh
sáng lẻ loi ngoài cõi gió đông
ta chẳng bao giờ gặp nữa đâu
dẫu trong thiên cổ hay đời sau
hành tinh trong cõi tình vô vọng
ta sẽ quay hoài, chẳng gặp nhau
khi bóng đêm nghiêng trái đất buồn
tà dương tan giữa khói hoàng hôn
ở đâu trong đất trời vô tận
ta sẽ nhìn ra được bóng trăng?
vĩnh viễn xoay quanh quỷ đạo đời
không ai dừng được để chờ ai
tìm nhau, mãi mãi ta không gặp
cho tới khi thành cát bụi thôi…
Chiêm bao
dẫu không phải tình cờ
tới mùa hoa vẫn nở
ta gặp nhau bất ngờ
biết bao giờ gặp nữa?
một ngàn năm qua đi
bao mùa xuân về lại
tìm nhau khi nào đây
đời xưa hay hiện tại?
trên sông mây xanh mờ
dưới cầu son liễu rũ
đóa sen hồng một thuở
còn trôi trong ngàn thu
ta tìm ra nhau không
trong ngàn xưa trôi mãi
trong ngàn sau chưa về
trong những tình chờ đợi?
làm sao ta nhìn ra
giọt lệ vàng đã vỡ
mối sầu dài chưa qua
điệu cười còn nức nỡ
không gian đã thành trăng
và sông thành nước mắt
ta còn gặp nhau chăng
trong vô cùng trời đất?
ôi mối tình chiêm bao
chưa bao giờ có thật
mùa xuân nở hoa đào
kiếp nào ta lại gặp?
mùa xuân hoa đào nở
nhưng mối tình chiêm bao
chẳng bao giờ có thật
làm sao còn gặp nhau?
Mùa xuân không thật
Làm chi có những mùa xuân đã hết
Với những xuân còn lại sẽ đi qua
Ta chỉ gặp một lần trong tuyệt vọng
Một mùa xuân không có thật bao giờ
Khi tuổi trẻ với tâm hồn lảng mạn
Kết nên xuân bằng những phiến mây xanh
Với bướm trắng với hoa vàng rực rỡ
Trong vô hình riêng một cõi không gian
Và thời gian cũng mau bằng nhịp thở
Của tình yêu không biết đếm giờ qua
Không biết đến cả thiên đường đổ vỡ
Bao nhiêu lần ngoài vũ trụ đôi ta
Mùa xuân đó đã bao giờ có thực?
Sao lòng buồn qua mấy kiếp chưa vui
Sao nức nở cả linh hồn tiếng khóc
Tự muôn đời nơi đáy ngực không nguôi
Sao lại mất những gì ta chẳng có?
(vì bàn tay nào nắm được làn mây?)
Nhưng thương tiếc cớ sao mà chẳng cũ
Sầu trăm năm xanh biếc tóc dài bay…
Khăn trắng dài thương tiếc
và xuân đã ra đi
theo người về cõi chết
tôi vẫn cầm trong tay
khăn trắng dài thương tiếc
mùa xuân dẫu không còn
như những tình đã hết
vết thương xanh vẫn non
từ buổi đầu mới cắt
mùa xuân của tôi ơi
xin nằm yên dưới đất
để tôi ra vườn coi
nụ hồng vừa mở mắt
–nhưng sương rơi đầy trời
tôi chẳng nhìn hoa được
Thế kỹ vàng
Mỗi chiều khi nắng rơi buồn bã
Trên những đầu cây xỏa tóc vàng
Trong góc hồn sâu hoa tuổi nhỏ
Bỗng nghe đằm thắm một mùi hương
Đời qua gần hết trăm năm nữa
Người có chờ nhau ở cuối đường?
Khoảng cách mênh mông từ gặp gỡ
Có đầy lên cát bụi thời gian?
Bàn tay với ngược về thiên cổ
Có gặp mùa xuân của một thời
Khi áo hoa bay vào biển gió
Và hồn như lụa trắng thành mây
Mùa xuân ơi mộng không về nữa
Tình ngủ quên trong dĩ vãng dài
Một nửa trăm năm giờ đã cũ
Võ vàng như nắng của chiều nay
Nhưng mộ ai cỏ còn xanh quá
Hồn úa nghe chăng thế kỷ vàng
Xin giữ gìum cho hoa cổ độ
Bên ngoài xuân – vẫn trẻ hơn xuân
Xuân quá khứ
Mùa thu vừa mới dời chân
Lá rơi vào trời quá khứ
Mộng hồn bay theo gió nhớ
Trở về ta đi tìm xuân
Lâu đài còn in đáy nước
Liểu xưa xanh càng thêm xanh
Soi bóng một thời ngà ngọc
Mây hồng trong mắt long lanh
Nhưng ta đâu còn trẻ nữa
Người xưa tóc trắng như mây
Tà áo ngây thơ ngày cũ
Tả tơi theo gió vàng bay
Bước chân dưới trời dĩ vãng
Ngập ngừng nghe vướng heo may
Lẫn với thời gian lãng đãng
Sương mờ tiền kiếp bao vây
Nếu đi hết đường quá khứ
Biết chừng đâu gặp tương lai
Của những tình thiêng bất tử
Ngàn năm hương khói chờ ai
Nếu vượt ra ngoài thân phận
Biết đâu sẽ gặp lại nhau
Giữa một mùa xuân vô tận
Nối liền kiếp trước đời sau
Từ một bóng trăng
Đã cách xa khi mới bắt đầu
Rơi chung vào quỹ đạo tình yêu
Mỗi người như một hành tinh lạ
Từ trước chưa từng gặp gỡ nhau
Cố gắng vươn ra khỏi phận người
Mong thâu dần cách biệt mà thôi
Mộng buồn tan với trăng sao vỡ
Lặng lẽ qua đời giọt lệ rơi
Trong cõi đêm sâu tối mịt mùng
Lênh đênh làn sóng gợn trùng dương
Về đâu nhũng mảnh vàng trôi dạt
Mới vỡ ra từ một bóng trăng?
Những ánh sao tan tác với người
Xuôi theo hờ hững nhịp đời trôi
Bao nhiêu thế kỷ rồi không gặp
Vẫn xót xa tìm mộng lẻ loi
Biết đến bao lâu những sóng vàng
Lạc loài trên biển lạnh thời gian
Lại về gặp chốn không gian cũ
Để kết nên tròn một khối trăng?
Xuân vô biên
Để tôi bay theo gió
Qua bên kia mặt trời
Tìm mùa xuân mới mẻ
Chưa có bên này đời
Để tôi tan với nắng
Về sau lưng chân trời
Tìm đêm đầy ánh sáng
Nơi cuối ngày vàng rơi
Cho trái tim nức nở
Theo gió rung đêm dài
Và tình yêu rực rỡ
Cháy trăng sao trên trời
Để tôi trôi với sóng
Tới đáy hồn đai dương
Tìm con thuyền chở mộng
Đã chìm sâu ngàn năm
Để tôi theo xe tang
Vào giữa lòng trái đất
Địa ngục hồng chung quanh
Lửa tình thiêng không tắt
Mắt khép sâu cùng đêm
Mặt trời xanh giữa ngực
Mùa xuân tôi vô biên
Nở suốt trời vô thực
Đường xuân qua
Rất lặng lẽ xuân đi vào quá khứ
Đường xuân qua còn trắng dấu hoa rơi
Nhan sắc mỏng của một thời vội vả
Nghe hương buồn thơm mãi nét son phai
Chút bụi nhỏ tan nhanh vào vũ trụ
Mầu thời gian vàng lẫn nắng hoàng hôn
Làn gió biếc như có ngàn cánh khói
Đưa xuân trôi vào cõi nhớ miên man
Vì chỉ đến rồi đi không chờ đợi
Một lần qua nhìn thấy mặt xuân rồi
Suốt quạnh quẽ của một đời còn lại
Xuân không về, không gặp nữa xuân ơi!
Nắng hết thắm trong máu hồng buổi sáng
Mặt trời xanh tê tái gió heo may
Mùa đông đến trên những đầu ngón xám
Cánh tay gầy run rẩy níu xuân bay
Mặt đất lạnh nghe tiếng giầy mỏi mệt
Người lần theo từng dấu bước xuân đi
Hoa trắng rụng tuyết thời gian điểm bạc
Đường cỏ xưa, làn tóc cũ lê thê…
Bụi hồng
Trở về theo cát bụi
Sau dấu chân xuân hồng
Dưới đất mềm chờ đợi
Cánh đồng vàng mênh mông
Bông lúa thơm sửa ngọt
Mới nghe xuân tới gần
Gió chiều vương khói biếc
Thổi qua đời bâng khuâng
Mang theo trong máu cũ
Mối buồn dài không quên
Và trong tim nức nỡ
Những nồng nàn chưa tan
Những tình chưa nở hết
Khép nép hoa không tròn
Những ước mơ ấm áp
Ngoài cõi lòng cô đơn
Bụi hồng rơi xuống đất
Chỗ xuân nằm ngủ yên
Trên những đời úa nát
Mầm xanh lên thật mềm
Gặp xuân
Nếu theo gió bay khỏi trời trước mặt
Bên kia đời, ta sẽ gặp xuân chăng?
Mùa xuân bỏ người đi không từ biệt
Trốn nơi nào trong một góc thời gian
Nơi xuân ở chắc còn nguyên tuổi trẻ
Nhan sắc như hoa vĩnh viễn không tàn
Tình vẫn đẹp như buổi đầu mới mẻ
Và trái tim toàn vẹn khối cô đơn
Sẽ thấy lại những tháng ngày tưởng mất
Những ân tình mới cũ vẫn còn tươi
Vì đi trước về sau không đúng lúc
Trong thời gian…nên chẳng gặp nhau thôi
ở đâu đó qua những đời chuyển tiếp
người quen lâu sẽ lại thấy nhau hoài
người yêu sẽ trở về trong mỗi kiếp
để yêu người như trước vẫn yêu ai
ở đâu đó giữa vô cùng cách biệt
ngày và đêm hay biển với mây trời
sẽ tìm được những mộng vàng thất lạc
trước bây giờ hay ở cuối tương lai
và đâu đó nửa vời quanh vũ trụ
trăng bên này, trái đất mãi bên kia
vẫn lóng lánh mắt sao trời rộng mở
cho tình nhân nhìn suốt cõi đam mê
cho tới lúc tình cờ trong khoảnh khắc
ngày hôm qua dừng lại đợi ngày mai
ta sẽ nắm được mùa xuân đã mất
mềm như mây khép nép giữa bàn tay
Một lần xuân
Lòng vẫn chưa hồng theo nắng lên
Ngoài trời xao xuyến gió mùa xuân
Mây từ quá khứ về mang lụa
Trải ánh xuân vàng trên lối quên
Người đã đi qua đó một lần
Khi đường đi cỏ rất là xanh
Hoa đào như trái tim căng nứt
Giọt máu xinh chưa rớt khỏi cành
Sau đó xuận đi mất lúc nào
Tấm lòng như cỏ cũng vàng theo
Ngỡ ngàng một phút không ngờ nhất
Đời bỗng nghe thu bước nhẹ vào
Người đánh rơi đâu mất tuổi hồng
Dọc đường nghe vỡ khối hồn trong
Ngập ngừng như những sương nho nhỏ
Lóng lánh tan vào nắng rạng đông
Người sẽ muôn năm nữa vẫn buồn
Tìm trong trời đất một mùa xuân
Một thời xuân chẳng bao giờ nữa
Sẽ lại về như đã một lần
Cát vàng
Từ khi người gặp gỡ
Mây đã không ngừng bay
Tới khi người mỗi ngả
Mây vẫn theo đường mây
Có bao lần hạnh ngộ
Mà dài hơn một đời
Niềm vui hay sớm tắt
Sao buồn hoài không nguôi
Xuân bay theo tuổi trẻ
Có bao giờ về đây
Và cuộc đời lặng lẽ
Sẽ không ngừng trôi đi
Trên dòng mây lạnh lẽo
Người sẽ trôi về đâu
Giấc chiêm bao lẽo đẽo
Theo bụi hồng qua mau
Rồi cát vàng theo gió
Rơi xuống lòng biển sâu
Những hoa xanh một thưỡ
Tàn đi trong lòng nhau
Xuân Nữ
Ngày hôm qua nắng đi ngang vũ trụ
Thấy xuân dài theo mấy ngón bàn tay
Mây trắng quá và mây mềm như lụa
Còn hằn in dấu vết nét xuân gầy
Xuân nữ đã lâu rồi ra khỏi mộng
Chỉ còn xuân trong mắt ngậm ngùi thôi
Đông trắng đổ tuyết dầy trên tóc mỏng
Và thu vàng pha nhạt nét son môi
Ai một thũa đi chung trời tuổi trẻ
Dưới xuân hồng gió lộng tóc xanh bay
Còn nhớ áo như bướm dài cánh nhẹ
Khép xuân vào trong một thoáng mê say?
Xuân nữ trôi xa khỏi trời quá khứ
Mong manh xuân theo khói biếc qua đời
Người yêu cũ có nghe chiều nhắc nhở
Mối tơ dài vương sợi tóc mây rơi
Má phấn nghiêng trên góc đời lặng lẽ
Hương ngà nương theo cánh gió bay về
Nắng nghe thấy nên nắng buồn nức nỡ
Chiều hôm qua lòng cháy nốt xuân thì
Mảnh nguyên xuân
Chợt nghe lòng mòn đi
Như vầng trăng đang khuyết
Tàn thu rồi còn gì
Bao nhiêu ngày vàng hết
Từ bắt đầu thương yêu
Tới bây giờ thấm thoát
Bao nhiêu ngày đã mất
Bao nhiêu còn dài lâu?
Đã rơi tới vô cùng
Đã nghiêng gần vô thức
Đã trôi đến biên cương
Của hai miền sống chết
Tìm xuân không thấy nữa
Chỉ thấy trời vào khuya
Trên cuộc đời tan vỡ
Khối trăng tròn đam mê
Nhưng lòng sao vẫn tiếc
Bóng trăng đi không về
Tóc mây dài ngang mặt
Che nửa đời bên kia
Vầng trăng xưa chưa khuất
Ta không nhìn ra thôi
Vì tấm lòng đã khuyết
Mảnh nguyên xuân lâu rồi
Lửa xuân tàn
Nắng chiều đã thiêu gần hết
Ngày xuân dưới bóng mây vàng
Mà lửa tà dương cũng tắt
Bên kia bờ biển xa xăm
Gió không về nên lặng lẽ
Phải chăng trái đất cũng ngừng
Đời bỗng trở thành nghĩa địa
Mồ xuân xanh ngắt lạnh lùng
Người đã xa nhau biết mấy
Tan tác trong đời mênh mang
Chiều chợt trở thành mộng mị
Và không gian thành đại dương
Đã cách mấy tầng quá khứ
Giờ thêm xa tới muôn trùng
Những tình bay theo với gió
Thấy gì trong nỗi buồn chung?
Như xuân sẽ trôi xa mãi
(Vì xuân ra khỏi lòng rồi)
Lạc loài ngay trong gặp lại
Ngay trong kỷ niệm chôn vùi
Ngẩn ngơ tro hồng dĩ vãng
Bay cao trên lửa xuân tàn
Có gặp linh hồn vũ trụ
Thẫn thờ nơi đáy không gian?
Hoa tuyết
Một lần trên đỉnh hoang sơn
Đông chưa tan hết xuân còn giá băng
Bông hoa trắng nở ngại ngùng
Lắng nghe vũ trụ lạnh lùng chung quanh
Nắng lên nhưng mặt trời xanh
Nhìn hoa run rẫy bên mình gió đông
Có con chim nhỏ động lòng
Xót hoa, rỏ chút máu hồng cho xuân
Và chim từ đó cô đơn
Trái tim khô máu, mắt buồn đầy mây
Rồi chim từ đó không bay
Xác xơ khép cánh lông gầy bên hoa
Xuân sang hoa thật mặn mà
Hoa bay theo gió không chờ đợi chim
Một ngày trên đỉnh xuân sơn
Con chim đã chết linh hồn tả tơi
Thành bông hoa tuyết lạc loài
Bay trên những núi cao đời bỏ quên
Xuân Hoa
Ra đi khỏi thời gian
Bước qua đời hửu hạn
Lênh đênh ngoài không gian
Ta tìm về ánh sáng
Mưa xuân như pha lê
Rơi trăm ngàn giọt lệ
Khắp người ta đầm đìa
Sương quanh trời đọng nhẹ
Ôi ta đã thành xuân
Từ lúc nào chẳng biết
Vì nỗi buồn rất thanh
Tan dần trong máu huyết
Đã nở trên da thịt
Đóa hoa gì không tên
Tình đâu còn đóng khung
Trong tháng ngày chật hẹp
Lòng trở thành bao dung
Trên cuộc đời thật đẹp
Và đóa hoa hóa kiếp
Trở thành xuân vì xuân
Mang khói hương về
Từ mới ra đời tới gặp nhau
Một lần trong mắt đẹp tình yêu
Mùa xuân sau đó ra đi mãi
Đường vắng xa vời bụi cuốn theo
Gặp gỡ mau như gió giữa trời
Đời qua không có mấy ngày vui
Nỗi buồn pha lẫn trong hơi thở
Không khí thơm hoài kỷ niệm phai
Không biết khi xuân cũ trở về
Bóng mây từng vướng góc trời mơ
Có nghe run rẫy bao cơn gió
Lạc lõng bên ngoài cõi mộng xưa?
Người đã ra đi với nắng vàng
Một chiều chôn dưới bụi thời gian
Mùa xuân ngơ ngác trông theo gió
Mang khói hương về để nhớ thương
Qua rồi
Vũ trụ chỉ long lanh
Như một trời nước mắt
Khi ta còn lênh đênh
Trên cuộc tình bát ngát
Tình xưa nay qua rồi
Dòng đời không trở lại
Gặp cũng bằng thừa thôi
Lòng ai đâu trẻ mãi?
Tuy vẫn còn nghe đau
Mỗi lần tên cũ gọi
Nhắc nhỡ sắc như dao
Vẫn làm tim nhức nhối
Giấc mơ đã tàn phai
Má hồng không thắm nữa
Tóc bạc buồn như mây
Trên những chiều nắng đổ
Tuy vẫn còn nghe yêu
Nhưng trời tình đã vỡ
Vũ trụ đầy trăng sao
Chẳng còn le lói nữa
Thành sỏi đá bao giờ
Trái tim mềm một thưở?
Vị đời cay xé cổ
Lệ đắng và môi khô!
Làm sao đi ngược lại
Để chết trong trời xưa
Để cho tình trẻ dại
Vẫn muôn đời ngây thơ?
Làm sao tìm gặp được
Một phiến hồn vô tư
Đã chìm vào đáy vực
Của sông đời thờ ơ?
Ngàn năm xuân
Mùa xuân nằm ngủ ngàn năm
Trong khu rừng cấm lá xanh một mầu
Lạc đường hoàng tử đi đâu
Để cho xuân phải trở vào giấc mơ?
Nên hoa thắm chẳng được già
Nụ non chờ mãi trái chưa thành hình
Mùa xuân còn ngủ ngàn năm
Giấc mơ đành phải mõi mòn đợi thêm
Làm sao cây có lá vàng
Để cho người biết tiếc xuân một thời?
Nối vòng xuân lớn
Mẹ đi khỏi xuân rồi
Con mới vừa bước tới
Đường xuân ta đi chung
Mẹ qua, con dừng lại
Cỏ xanh nhiều lối con
Lá vàng rơi ngỏ mẹ
Con không nhìn ra xuân
Vì đang là xuân đó
Nhưng con ơi xuân dài
Mà ta thì chóng hết
Mẹ với con vàng rồi
Xuân hồng kia vẫn đẹp
Đưa mẹ nắm bàn tay
Ta nối vòng xuân lớn
Con con, rồi cháu con
Ta kéo dài xuân thắm
Bóng tuổi xuân
Sao nắng mềm, sao nắng mỏng manh
Như rơi từ một phiến trời xanh
Chìm đâu xa lắm trong tiền kiếp
Một cõi xuân nào đã mất tên
Hiu hắt lòng pha một chút vàng
Chút buồn trong mắt cũng xa xăm
Hình như đời mới vừa ngưng lại
Trong nắng chiều xuân đọng cuối đường
Nghe bước chân ai thoáng ngập ngừng
Tiếng giầy êm rụng xuống hư không
Dường như cánh bướm nào rung nhẹ
Làn gió bay đi bụi phấn hồng
Và bóng mây nghiêng xuống nửa vời
Chợt mềm như tóc xỏa gần môi
Hồn xuân còn thở mùi hương cũ
Sao cánh hoa dời sớm tả tơi?
Ôi nắng buồn ôi nắng mỏng manh
Đã tan về lại khối trời xanh
Lưu ly vài giọt chiều chưa cạn
Vẫn hắt hiu vàng bóng tuổi xuân
Trở về xuân tái sinh
Về đâu bay cát bụi
Mang mang trên cuộc đời
Một lần qua vũ trụ
Vương vương linh hồn ai
Những hành tinh tan vỡ
Từ chưa có thời gian
Vẫn còn rơi ánh sáng
Nơi cuối trời nhân gian
Mùa xuân xưa vẫn thức
Long lanh trong đêm dài
Muôn ngàn con mắt biếc
Mở nhìn người hôm nay
Bay cao trên thế giới
Gió bâng khuâng thở dài
Đời trở thành quá khứ
Xuân vẫn là tương lai
Xin xuân cho nước mắt
Rơi hoa trên cuộc tình
Người đi qua cõi chết
Trở về xuân tái sinh
Tàn xuân
Như trong giấc mộng âm thầm
Cánh chim xám nhỏ bay nhanh vào chiều
Cuối xuân hoa cũng buồn nhiều
búp gầy đã hứng bao nhiêu nắng tàn
Giọt vàng hiu hắt tà dương
Tả tơi trên những lối mòn vào đông
Tưởng nghe ngọn cỏ ngại ngùng
Thở hơi đất lạnh từ trong đáy mồ
Người về đã tới hư vô
Lá xuân khô rớt lên bờ cỏ nâu
Chuyễn tiếp
Vừa nghe trời chuyển vào thu
Đường xanh mơ hồ tiếng bước
Người đi ngập ngừng tưởng gặp
Hồn thu ngày cũ về theo
Xuân đã vàng phai từ lâu
Lòng hãy còn vương khói biếc
Từ những hoàng hôn hiu hắt
Cuối trời quá khứ đìu hiu
Lá xanh và lá vàng rơi
Vào chung một dòng chuyển tiếp
Nước mắt đã tan gần hết
Dọc đường dĩ vãng buồn trôi
Đời cũng êm dần như thu
Đưa chân người vào vĩnh cữu
Sẽ hết không còn mới cũ
Trong mùa xuân lớn chờ nhau
Cất bước từ xuân mà đi
Người tới bờ thu đằm thắm
Sẽ thấy ngàn năm tuyết trắng
Chập chờn trên tóc và mây
Rồi sẽ trôi êm vào đông
Sẽ gặp lại mình cuối bến
Điểm hẹn cuối cùng đã đến
Con thuyền đã gặp dòng sông
Mùa Xuân Xa
Mùa xuân xanh rất xanh
Trời lên cao rất nhanh
Làn mây nào đã mất
Nơi cuối đời xa quên?
Mùa xuân xưa rất xưa
Đã tan vào giấc mơ
Người đi về quá khứ
Bước chân buồn ngẩn ngơ
Mùa xuân xa rất xa
Mắt không còn nhìn ra
Lá vàng hay lá biếc
Trong cõi lòng phôi pha
Mùa xuân qua rất lâu
Từ xuân nhìn về nhau
Một ngàn năm mất hút
Một ngàn năm về đâu?
Cõi Tàn Phai
(một lần về thăm cố đô)
Cỏ xanh theo bước chân buồn bã
Quanh lối vào cung điện rã rời
Le lói chiều vương trên ngói đỏ
Lầu xưa như những vết son rơi
Gió đưa hương phấn qua hồ cũ
Nước biếc còn in suốt đáy lòng
Những cuống sen tàn muôn kiếp hạ
Chở hồn cung nữ trước thâm cung
Bóng ai ngoài cửa in thềm đá
Giờ đã rêu phong lạnh dấu giầy
Gốc liễu âm thầm thương nhớ lụa
Một thời tha thướt dáng xuân mai
Cỏ cây như tự bao giờ vẫn
Nghe gió buồn đưa tiếng thở dài
Đá vẫn chìm sâu mây vẫn nổi
Mà người thiên cổ ở đâu đây?
ở đâu trong cõi tàn phai ấy
vẫn có hồn năm cũ đợi chờ
rực rỡ vàng son lồng đáy nước
chiều nay còn cả bóng kinh đô
Nguyệt Mộng
trăng mùa xuân mới nở
chiều hôm qua chưa tròn
chiều hôm nay còn nhỏ
chưa đọng đầy hoàng hôn
ngày thơm gần cửa sổ
nơi đóa hồng vừa rơi
làn hương chìm dưới cỏ
trong sương đêm ngậm ngùi
vàng rơi vào nước biếc
đáy hồ sâu như thu
nghiêng đầu trăng mở mắt
nhìn thấu suốt ngàn sau
người về ngang vũ trụ
chiều hôm nay tình cờ
giữa hai miền mộng, thực
tthấy hồn mình ngẩn ngơ
giữa hai luồng ánh sáng
thấy tràn bao dòng mơ
giữa muôn ngàn gió thoảng
nghe trầm bao đường tơ
trăng lại vừa mở mắt
nhìn lâu về ngàn xưa
đưa người tìm tới cả
chỗ những đời chưa qua
về khuya khi mây phủ
bóng trăng xanh xao rồi
trở về bên cưa sổ
nghe đời buồn không trôi
nhìn ra trăng đã tắt
trong thiên thu đêm dài
còn chăng ngoài cõi mất
một ngày vàng xa xôi?
Nhớ Xuân
ngày chưa đi, nắng chưa tàn
mà hồn nghe nhớ về xuân mất rồi
hoa đào năm cũ xa xôi
dập vùi trong gió làn môi vẫn hồng
vết thương đằm thắm trong lòng
nghe hơi xuân ứa đôi dòng lệ xanh
bao nhiêu lá đã lìa cành
có hay xuân vẫn vì mình xót xa
chiều trôi trên nắng phai mờ
dòng xuân đi, chẩy buồn qua một đời
Xuân Vàng
nửa thế kỷ vàng rồi
trong vườn xuân còn đó
những đóa hồng không tươi
như sáng nào mới nở
dòng xuân chẩy về đâu
qua những đời đọng lại
nơi đáy lòng vời vợi
nghe xuân vừa chìm sâu
một thoáng buồn mong manh
nương theo làn gió nhẹ
cũng làm rơi giọt lệ
lên linh hồn long lanh
trong chưa đầy thế kỷ
có bao đời còn tươi?
có bao nhiêu tuổi trẻ
Vàng theo xuân tàn rơi?
Xuân trong mưa
một ngày mưa nữa qua đi
theo con sông vẫn quay về trùng dương
một đời mưa phủ miên man
mới trông thấp thoáng con đường vào xuân
thấy hoa xanh nở thật gần
hương thơm còn đọng trên từng giọt sương
dòng xuân lên tới thiên đường
lại rơi xuống giữa tâm hồn trần gian
một trời mưa nữa rơi thêm
lên con sông sẽ đi tìm về xuân