Lan Thi

Hình thức rất xưa, ý cũng không mới…nhưng xin cứ theo lối mòn qua vườn lan thi hôm nay để về những nẽo xa chưa tới, những chốn mênh mông, những cõi đìu hiu, hay những trời hiu quạnh của tâm hồn tôi.

1

Trăng ở đông phương sáng lạnh lùng

một mình trong một cõi mênh mông

nỗi buồn một khối cao thăm thẳm

soi bóng ngàn thu nước một dòng

hiu hắt mang theo hồn vũ trụ

suối đầy lặng lẽ trở về sông

thẫn thờ cánh gió xưa đi lạc

trên sóng vàng rơi tiếng não nùng


2

thành phố chìm sau khói trắng mờ

núi đồi như đã lạc vào thơ

đường lên heo hút trong mây nhạt

nửa chừng như thực nửa chừng mơ

sương mỏng bay về bên nước đợi

lầu cao nghiêng xuống bóng cây chờ

chiều rơi chậm giữa hai trời đất

một vẫn trôi và một chẳng qua

 3

Dòng nước xanh pha nhạt sắc trời

như từ lâu lắm đã ngừng trôi

không gian như cũng thu hình lại

vừa vặn bên trên một phiến đời

một thủa ngây thơ ngà ngọc cũ

vẫn chìm đâu dưới đáy lòng thôi

vẫn đầy như bóng trăng trong nước

còn đó – nhưng xa cách mất rồi

4

mưa vẫn rơi mà chẳng tới đâu

đất còn xa lắm, mộng thì sâu

nửa vời nước đã tan theo gió

trời đất bao giờ mới gặp nhau?

suối cạn bao nhiêu nguồn thất vọng

rừng khô mấy lớp cỏ vàng mau

mất rồi giọt nước xanh nguyên thủy

lòng đến bao giờ hết khát khao?

5           

Trong gió đông còn nắng hắt hiu

Mùa đi chầm chậm để người theo

Cây khô chưa có hoa nào nở

Nhưng chắc mầm xanh đã bắt đầu

Đời tự bao giờ kiên nhẫn đợi

Âm thầm trong đất hạt vàng gieo

Mùa xuân sẽ tới khi mòn mõi

Lòng đã tàn phai với nắng chiều

6

nâng đóa hồng lên để ngắm xuân

thật gần — nhưng cũng rất xa xăm

mong manh nhan sắc như chờ đợi

giây phút tàn đi với mộng vàng

một chút hương buồn chưa hết nhớ

mai còn vương lại góc vườn quên

cũng xuân mà chẳng như xuân để

nhìn thấy nhân gian quá một lần

7

lạnh lẽo lầu cao trên bóng cây

bồng bềnh trôi giữa khói và mây

chiều đông sương trắng về theo gió

run rẩy cành xương ngón thật gầy

hiu hắt đèn vàng khung cửa đợi

nồng nàn hơi ấm một vòng tay

về đâu ngọn lửa hồng năm cũ

cháy hết đời trong một đắm say?

8

đời rộng âm thầm như biển đêm

biết ai còn nhớ với ai quên

cuộc tình nhỏ bé như sao lạc

đã vội vàng theo dĩ vãng chìm

trên sóng thời gian mây vất vưởng

thẫn thờ trôi cánh mộng buồn tênh

trở về một tối trăng vàng úa

cơn gió rơi vào biển lặng thinh

9

lòng đại dương buồn như mắt xanh

in trời trong một thóang long lanh

gió đi xa kiếp nào chưa lại

mây trở về soi bóng một mình

những khói mơ hồ trong vũ trụ

bao giờ mới tụ mới tan tành

những hoa chưa nở tình chưa hẹn

chờ ở nơi nào để tái sinh?

10

nắng giữa xuân mà chẳng thắm tươi

âm thầm trong gió bụi vàng rơi

ngày qua như nước chiều trôi chậm

vì chở bao nhiêu sóng ngậm ngùi

mây nhớ ngày xanh nghiêng tóc trắng

người thương mộng cũ má hồng phai

ngược dòng trông lai nguồn vô vọng

ai đã chìm sâu, ai vẫn trôi?

11

từ độ phiêu lưư theo đuổi mộng

chìm theo người xuống đáy sông mờ

vừng trăng còn sáng đêm nay đó

vẫn sáng đi từ một kiếp xưa

khoắc khoãi thiên thu sầu lắng đọng

còn nghe đồng vọng sóng đôi bờ

những hồn tan với trăng lần đó

đã có bao giờ trở lại chưa?

 12

Mênh mông chiều đổ xuống phương này

Một nửa mùa thu mới tới đây

Một nửa còn trôi trong dĩ vãng

Ngập ngừng giữa mộng với hôm nay

Cánh lá bay trong trời quá khứ

Hồn xanh nhưng xác đã vàng phai

Tìm thu, nghe máu hồng tê tái

Run rẩy đường tơ dưới ngón gầy

13

Gió chở đi theo biết mấy rừng

Mấy sông và mấy núi bâng khuâng

Với mưa xanh rớt trên dòng nước

Với nắng vàng thơm ngập cánh đồng

Xin chở xuân theo về với gió

Đê cho đời ấm một chiêu đông

Và đem theo ít nhiều hy vọng

Cho bớt chờ mong những tấm lòng

14

lên rất cao nên mới thấy trời

nối theo làn sóng bạc ngoài khơi

lênh đênh thành một dòng hư ảo

ngăn cách thần tiên với cõi người

biên giới thời gian không rõ nữa

đời qua hay mộng đã ngừng trôi?

nỗi buồn chợt mỏng đi như khói

theo gió bay về chỗ nắng rơi

15

Nửa mảnh trăng huyền ai bỏ quên

Cuối trời – cho cả tấm lòng đêm

Mở ra như một dòng sông lụa

Trôi những vì sao cũng thật mềm

Mây trắng bay qua đời rất nhẹ

Vào cây làn gió não nùng thêm

Bỗng dưng vì mảnh trăng không vẹn

Mà cả đêm vàng thỗn thức lên

16

lìa khỏi nâng niu của lá mềm

hoa rơi vào giữa gió lênh đênh

đời chưa cạn hết nguồn say đắm

thân sớm buồn tan tác một mình

nỗi chết bắt đầu nơi sức sống

vội vàng theo đuổi mộng tàn nhanh

có chăng trong phút gieo mình đó

hoa đã rơi về lại gốc xuân?

17

khi nắng tan rồi nắng sẽ rơi

vào đêm xanh để sang ngày mai

những tia hy vọng vàng le lói

sẽ lại bừng lên khắp cuộc đời

và những hoa nào xưa lỡ rụng

nằm trong lòng đất một mình thôi

sẽ nghe ấm cả hồn hiu quạnh

trong nắng vàng thơm ánh mặt trời

18

đường bỗng như trôi lạc khỏi chiều

đưa chân người tới cõi đìu hiu

nửa vời giữa nắng hôm nay nhạt

và khói hoàng hôn của kiếp nào

những thoáng bâng khuâng từ vạn cổ

nghe còn rung động tới ngàn sau

bên ngoài thế giới không biên giới

hư thực sau cùng cũng gặp nhau

19

mới sáng ra lòng đã nhớ nhung

thấy sau đời trắng tuyết mùa đông

lá xưa xanh biếc hồn say đắm

nay võ vàng theo giấc mộng hồng

tình thoảng qua rồi như gió nhẹ

chỉ làm run rẫy một cành cong

cánh chim rơi giữa trời ngơ ngác

nghe tiếng mùa xuân bước ngập ngừng

20

Xuân mất lâu rồi, đất chẳng quên

Nỗi buồn trên cỏ hãy còn xanh

Sương còn nước mắt chưa tan hết

Trên những hoa khô bám lấy cành

Người đã đi về theo cát bụi

Thịt xương trong lá mục âm thầm

Bay cao đâu đó hồn hiu quạnh

Có nhớ thân nằm dưới đất đen?

21

hết khuyết xong trăng trở lại tròn

trăng như người vẫn rất cô đơn

đã đi qua hết vòng sinh tử

nơi cuối đời mong gặp lại nguồn

ánh sáng tỏa lên trời rực rỡ

trên sông huyền hoặc sóng hoàng hôn

long lanh muôn vạn vầng trăng vỡ

trở lại tròn chung một khối buồn

22

người bước qua đời vẫn thấy trăng

một mình trên lối nhỏ lang thang

vẫn như trong những ngàn năm trước

lẽo đẽo theo ai suốt dặm trường

người đã qua đời ai trở lại

chờ trăng trong thế giới mơ màng

và ai sẽ bước lên đường cũ

nghe bụi vàng rung động dưới chân?

23

Đông tới gần thêm trong lúc thu

Vàng đi – thành phố vẫn nằm mơ

Chờ xuân xưa kiếp nào cho gặp

Lòng bỗng buồn như có lệ mờ

Mây kéo qua trời nghe chỉu nặng

Bao nhiêu sầu sắp sửa thành mưa

Mùa đông vừa tới cùng băng giá

Xám cả thời gian, lạnh cả thơ!

24

Trong ánh trăng mờ chiếu cỏ hoa

Vườn xanh gần bỗng trở thành xa

Bóng cây nghiêng dưới trời mê hoặc

Nhìn ánh sao rơi xuống mặt hồ

Trăng đã trôi theo vào dĩ vãng

Chìm sâu trong đáy mộng vàng xưa

Vườn khuya im giữa đời rung động

Nghe đất khô dòng lệ thấm qua

25

Thưở ấy đời chưa xa cách mộng

Lâu đài âu yếm nghiêng nhìn sông

Khiến cho vũ trụ vàng cô đọng

Thành trái tim đầy trăng sáng trong

Nước mắt rơi làm tan chén ngọc

Ngàn năm lời hát chẩy theo dòng

Điệu buồn từ đó bi thương mãi

Sông nước bao giờ cạn nhớ mong

26

Đã cháy bao nhiêu những mộng tàn

Những hoa rời rã của mùa xuân

Để cho một cuối ngày tươi đẹp

Rực rỡ chiều nay dưới nắng vàng?

Cùng với hoàng hôn thu chói lọi

Trở về trong một khối tà dương

Lửa hồng sưởi ấm hồn tê dại

Đời sắp tàn phai ở cuối đường

27

đường rẻ ngay vào thế giới thu

mây trời xanh ngắt, lá vàng nâu

ngọn đồi lam tím trong sương khói

như đắm chìm trong giấc mộng nào

lòng nước hồ rêu còn chở nặng

bao ngàn năm trước đã chìm sâu

lang thang qua những trời thu rộng

ai thấy vầng trăng cũ ở đâu?

 28

đêm rất êm, trời rất mỏng manh

sao đầy như những giọt sầu xanh

chờ khi đời chẳng còn ai thức

sẽ rụng vào cơn mộng một mình

trong khoảng mênh mông nhìn chẳng tới

nỗi buồn theo gió rộng dần lên

lênh đênh sương khói ngoài vô tận

lặng lẽ đi vào cửa để quên

29

Trăng sáng ngoài kia như suối ngọc

Vàng tan trên mấy lớp mây mềm

Trong giường, lụa cũng nghe đêm mát

Và ánh trăng vào lạnh tới tim

Thấp thoáng sao chìm trong ngấn lệ

Lòng nhung mỗi lúc mỗi êm đềm

Giọt huyền theo ánh trăng qua cửa

Lặng lẽ rơi vào vạt áo đêm

30

Sương trắng nhiều thêm trên núi xanh

Ngày phai dần ánh sáng bình minh

Đường đi lên mãi vào vô thực

Dòng thác tuôn mau xuống hửu hình

Bóng xám thông nghiêng nhìn xuống dốc

Chờ nghe làn gió ngập ngừng lên

Bỗng dưng mà đất trời thay chỗ

Núi dưới chân và biển ở trên

31

Mưa tới mang theo ngàn nhớ nhung

Và ngàn thu của một dòng sông

Khởi đi từ những trời hiu quạnh

Chưa lúc nào ngưng gió lạnh lùng

Giọt nước qua đời không vướng bụi

Vỡ âm thầm giữa khối trời trong

Mùa thu đôi mắt buồn thăm thẳm

Nghe cả ngàn mưa xuống một lòng

32

khi nắng chiều đông chẩy xuống rồi

trên đồi bao giọt tuyết còn rơi

thông xanh trên những rừng cao vút

có thấy hồn theo mộng tả tơi?

tuyết trắng và sao trời lẫn lộn

trong đời, trên những suối ngừng trôi

lạnh lùng vũ trụ vừa cô đọng

thành một vì sao thật lẻ loi!

33

Từ cõi trời xanh xa rất xa

Bên ngoài tầm mắt không nhìn ra

Hình như đang có mùa xuân rộng

Mang lại ngàn hoa xưa rất xưa

Và cả ngàn năm sau rực rỡ

Những hoa chưa thấy nở bao giờ

Với cành như những tay xuân biếc

Vươn khỏi thời gian tới giấc mơ

34

Chờ đã lâu rồi chưa gặp nhau

Người lang thang mãi không về đâu

Nhìn xuân quay nhưng vòng vô tận

Hoa trước tàn trên hoa nở sau

Cho tới một ngày xuân đứng lại

Bên vầng trăng đẹp để nhìn theo

Bóng mây ngừng giữa dòng sông chậm

Chờ thủy triều lên kịp gió mau

35

Theo khói bay ngoài vũ trụ xa

Dòng sông xanh biếc bốc thành mơ

Và mây trên nắng vàng hiu hắt

Tan tác đi thanh những ý thơ

Trên cõi đời hoa không nở nữa

Người không trẻ mãi, cũng không già

Thời gian thành một ngàn năm mới

Chưa bắt đầu – nên sẽ chẳng qua

36

Nắng đẹp như chiều trong sách xưa

Khi tình nhân nhẹ bước vào thơ

Lá xanh xao xuyến trời trong gió

Trên sóng vàng rung nước mặt hồ

Từ đó đời trôi chung với mộng

Và sầu theo tóc chẩy thành tơ

Bâng khuâng đi giữa thu tình sữ

Nghe nắng tan vào lại giấc mơ

37

Rồi lúc đi vào cõi rất xưa

Nơi không còn nắng hay còn mưa

Không ngày nên cũng không đêm nữa

Và cả trăng sao có cũng thừa

Hy vọng gì nơi không có mộng

Trường thọ chi cho kiếp khác chờ

Chi bằng gom cả thiên thu lại

Trong một đời thôi sống cũng vừa

 38

Từ khi mây trắng bay trên sóng

Ra khỏi biên cương của cuộc đời

Dưới đáy trùng dương xanh đã rụng

Vầng trăng vàng tựa đoá quỳnh trôi

Ai đó đi về qua cỗ độ

Có nhìn ra dấu giọt sầu rơi?

Một trăm năm lướt qua rồi mất

Còn vọng trong mây tiếng thở dài

39

Lặng lẽ rơi vào giữa khói hương

Linh hồn như giọt nắng tà dương

Long lanh trong mắt chiều ngây dại

Một thoáng trần gian đẹp dị thường

tim mới ngưng rồi, hơi thở lạnh

Sao còn lưu luyến một làn hương?

Đã nghe nhẹ hẵn sầu thiên cổ

Sao vẫn nhìn theo chút nắng vương?

 

40

rời khỏi xuân người, xuân trôi mau

theo dòng xuân lớn đã từ lâu

quanh co ngoài cõi trời vô thực

rực rỡ vàng trăng một thũa nào

những lệ chan hòa trong kiếp trước

sẽ theo dòng mộng chẩy về sau

những đời như bóng mây tan tác

sẽ lại thành xuân tiếp nối nhau