Những bài thơ thất lạc

Đây là một số trong 300 bài thơ thất lạc vì ai đó đã vô tình mượn rồi không trả lại cho người giữ. Những bài thơ này chỉ có giá trị với người trong cuộc.  Nếu đọc được trang này xin hoàn lại, rất cám ơn.   Người viết không còn nguyên tác, chỉ nhớ ít bài sau đây.

Năn Nỉ

Tôi đang mơ giấc mộng dài

Đừng lay tôi nhé cuộc đời chung quanh

Tôi đang nhìn thấy mầu xanh

ở trên cây cỏ rất lành rất thơm

tôi đang nhìn thấy màu hồn

của tôi thay đổi luôn luôn theo trời

hoàng hôn máu thắm mây tươi

bình minh nắng trắng ấm trôi vào lòng

những vì sao tím rất trong

mảnh trăng vàng rỡ chờ mong tôi nhìn

tôi đang nhìn thấy trong tim

tình yêu bay nhũng con chim tuyệt vời

đừng lay tôi nhé, cuộc đời

tôi còn trẻ quá cho tôi mơ mòng

Ngập Ngừng

Tôi nghe bước chân tôi

Rơi trên mình lá chết

Lá giật mình kêu ôi

Rồi nằm im nhu trước

Tôi nghe áo tôi bay

Trong hoàng hôn tha thướt

Như một cánh bướm dài

Như một làn mây rớt

Tôi đi kiếm mùa xuân

Trên cuộc đơi ám khói

Mùa thu sắp sửa tàn

Mùa thu đang hấp hối

Tôi thương xót mùa thu

Đôi mắt tôi ướt át

Tôi mong gặp mùa xuân

Tấm lòng tôi bát ngát

Nhìn xa xôi trước mắt

Tôi thấy chân mây hồng

Ngoảnh trông về sau lưng

Đêm buông tà áo biếc

Đúng bâng khuâng giữa chiều

Lòng tôi phân vân quá

Ngẩng đầu nhìn lên cao

Sao huyền rơi xuống má

Tôi không biết đi đâu

Không muốn đi đâu hết

Muốn dừng đây thật lâu

Dừng đây cho tới chết

Mùa xuân đừng tới gần

Mùa thu khoan úa nát

Tôi đang vui rộn rang

Đang buồn rưng nước mắt

Chờ mùa xuân khoắc khoãi

Tiếc mùa xuân ngẩn ngơ

Để yên cho tôi mơ

Buồn vui như thế mãi

Mộng Mùa Thu

Ngày buồn nối tiếp theo nhau chết

Trăng khuyết đêm nao đã chớm tròn

Nắng đã mênh mang niềm luyến tiếc

Những chiều thoi thóp tím hoàng hôn

Không gian đầy ứ thương cùnh nhớ

Gió lạnh hằng đêm luống ngại ngùng

Hằng đêm mộng ảo thường dang dỡ

Vì trời rung những thoáng bâng khuâng

Vì hồn từ độ yêu đương đó

Biết ngậm ngùi đi các lối sầu

Nhặt đã đầy tay ngàn cánh lá

Tâm tư vàng võ của mùa thu

Mùa thu này đến êm như khói

Mưa cũng mong manh nắng cũng buồn

Nên mỗi ngày qua như muốn nói

Người yêu ơi sợ quá…thời gian

Đêm qua trong mộng rưng rưng khóc

Thấy giữa mùa thu ngập lá vàng

Một đóa linh hồn rơi lạc lõng

Trong chiều tan tác ánh chiều tan

Người đi nghe xót xa nhiều lắm

Nước mắt như sương ám kín chiều

Nghe nặng dần trên mi mắt nhắm

Trời mây dài biết mấy cô liêu

Người tìm về giấc mơ xưa đó

Kỷ niệm lên hương đắm đuối hồn

Ân ái xa rồi ân ái cũ

Tìm về đâu nữa hỡi hoàng hôn

Mùa thu lạnh quá mông mênh quá

Mộng nửa đêm qua đứt nửa chừng

Ai nhặt cho lòng thêm cánh lá

Viết niềm rung động gửi muôn phương

Tóc

Tóc của tôi nâu, buồn như mầu gổ cũ

Trong lầu hoang nào bụi phủ ngàn năm

Đêm đêm trong giấc ngủ tôi nằm

Gối lên tóc cả đời tôi bé nhỏ

Như lá mới ở trên cành bỡ ngỡ

Tóc ra đời cùng với tôi thơ ngây

Theo thời gian tóc đã mọc ra dài

Tôi cũng lớn va quen dần cuộc sống

Và bắt đầu tôi yêu đương mơ mộng

Ôi tay người yêu lùa trong tóc say sưa

Ôi môi người yêu trên tóc êm như ru

Bao mộng đẹp đã chan hòa mái tóc

Cùng một lúc với bao dòng nước mắt

Tóc đã ngời lên bao nhiêu ánh trăng sao

Tóc đã rối chìm trong bao cơn buồn đau…

Ai cũng xa xôi, cả người yêu dấu

Chỉ hầu như mỗi tóc gần tôi thôi

Thật gần tôi suốt kiếp suốt đời

Trong hạnh phúc lẫn trong niềm tuyệt vọng

Thôi mai đây bên kia bờ cuộc sống

Trong quan tài không được rộng bao nhiêu

Cũng chỉ còn tôi với tóc gối lên nhau

Chia xẽ nốt chỗ nằm lâu vạn cỗ

Tóc vẫn như xưa chỉ dài hơn để đủ

Đắp ấm xương khô với hồn lạnh cô đơn…

Lạc lõng

Không biết chiều nay nắng của tôi

Hay tôi là của nắng u hoài

Đã rơi từ khối tà dương đó

một chút tà huy xuống cuộc đời

cây cỏ đều im như chết khô

đều khô như đã hết tinh hoa

và tôi đi giữa không gian rổng

như một hành tinh lạc lõng xa

không có tay nào níu hộ tôi

để se tôi lại với bên ngoài

hồn tôi như một đường tơ lẻ

khung cửi thờ ơ bỏ lạc loài

biết phải làm sao bắt rể đây

cũng đều là lá cũng là cây

cớ sao cây sống mà cây lại

héo rũ dần trên đất nước này?

Mây Lạc

Tôi về lơ đãng đi trong gió

áo ph ất ph ơ nh ư m ấy c ánh h ồn

t ôi th ấy c ả ng ư ời t ôi tr ắng x óa

b ồnh b ềnh nh ư m ột gi ải m ây non

đêm nay mây trắng tan nhiều lắm

vì gió phương xa đến xé trời

chắc có một làn mây lạc lõng

tình cờ rơi xuống đúng trên tôi

b ởi v ì t ôi th ấy ng ư ời tôi nhẹ

không phải đang đi ở giữa đời

mà ở nơi nào quen thuộc lắm

có nhiều mây trắng giống như tôi

những làn mây trắng vô tư quá

trước vẫn thờ ơ ngó cuộc đời

chắc chưa bao giờ lo gió lạ

vứt mình tan tác khắp muôn nơi

đêm nay lìa khỏi không gian trắng

đã có làn mây biết một mình

tha thẩn trên đời, tha thẩn mãi

tìm hoài không thấy lối bay lên

Ngừng trôi

mây xám vương buồn khắp ngọn cây

chiều trên thành phố lạnh màu mây

đường đi không có nơi nào đến

thôi để tôi dừng lại ở đây

ngắm bóng mình in ngược đáy trời

dạt dào mây gío cụôn về xuôi

lênh đênh như một làn mây nhỏ

tôi bổng dưng ngừng lại chẳng trôi

tôi đã trôi theo mãi cuộc tình

nước sâu giờ đã đắm ngày xanh

bơ vơ còn mảnh hồn lưu lạc

tha thẩn trên dòng lệ mỏng manh

tôi bổng dưng ngừng lại chẳng trôi

trong mây trời nữa lẫn trong đời

hãi hùng nghe chẩy qua trong máu

cả một dòng sông lạnh rả rời

Buồn ngủ

muốn ngủ cho dài cho thật sâu

để quên kiếp trước với đời sau

nhất là quên kiếp này dang dỡ

sống chẳng xong mà chết được đâu

thất vọng làm nghiêng quả địa cầu

đứng bên bờ thế giới cheo leo

một bên là cõi đời tan vỡ

với một bên là vũ trụ cao

đã đứt giây liên hệ với mình

đắm trong làn nước mắt mông mênh

ở đâu địa ngục thiên đường cũ?

người mất linh hồn, đất mất tên

khoảng trống bao la vắng rợn người

mắt mỏi nhìn nghiêng chán ngó xuôi

cao cao quá sâu sâu quá

tê hết chân và cóng hết tay!

chỉ muốn nằm thôi chì muốn nằm

muốn yên và nhắm mắt muôn năm

trái tim đập nữa hay không đập

xin cũng làm ngơ trải máu phiền

thật chỉ còn mong một nấm mồ

trên đầu non hoả diệm hoang vu

hay trong đáy biển nào vô tận

miễn được nằm thôi, ngủ chẳng mơ

Thoát ly

Đôi mi đã khép sâu rồi

Ghé gần đây hỡi làn môi người tình

Ngoài kia trời chẳng còn xanh

Quanh ta lát nữa sẽ thành hư không

Đôi hơi thở sắp lạnh lùng

Để tan trong cõi vô cùng nào đâu

Đôi hồn sẽ thoát lên cao

Như hương khói mỏng bay vào tịch liêu

Thiên đường riêng của tình yêu

Trong hơn nước mắt buồn nhiều hơn thơ

Mưa đêm

Mưa rơi suốt đêm nay

Người yêu ơi có hay

Những dòng mưa nho nhỏ

Than thở giùm nhau đây

Thao thức nhìn đêm tối

Mắt tôi rưng rưng đầy

Ngoài song mưa lạc lối

Vào ướt hết bàn tay

Bàn tay tôi để im

Run run trên trái tim

Nghe trái tim hồi hộp

Từng cơn từng cơn êm

Tôi không buồn không vui

Tâm hồn tôi xa xôi

Nhẹ nhàng như lệ rớt

Nhẹ nhàng như mưa trôi

Tôi nằm chờ giấc mơ

Đưa linh hồn đi xa

Đi ra ngoài mưa gió

Đi ra ngoài bao la

Tôi đi cùng người yêu

Trong không gian đìu hiu

Mưa mờ như nước mắt

Mưa buồn như tình yêu

Chua xót

Tôi không biết trách ai

Nên chỉ còn biết khóc

Sầu này và nước mắt

Người ta nào có hay

Hình như đã xa rồi

Một chiều thoi thóp nắng

Mà tình yêu lẳng lặng

Đi sâu vào trong tôi

Còn gì cho hôm nay

Hỡi những ngày đã mất

Cùng niềm vui đã tắt

Nụ cười đắng chát môi

Như chìm trong giấc mơ

Cuộc đời mông lung nhớ

Buồn tôi mênh mông quá

Rung dài trên đường tơ

Thời gian lạnh lùng sao

Linh hồn tôi buốt giá

Chiều đang rơi đây đó

Tím một mầu thương đau

Theo về cùng đêm dâng

Niềm yên lên vời vợi

Tim tôi run chờ đợi

Người ơi đau mê man

Hồn lạc vào chiêm bao

Sao nhiều trìu mến thế

Đường đi rụng đây sao

Nhìn nhau rưng ngấn lệ

Ta xa nhau vô cùng

Cái gì ngăn cách nhỉ?

Chung quanh là hư không

Chung quanh đều lặng lẻ

Vì nói ra không đành

Lòng đau rưng rức khóc

Đây chút mộng ngày xanh

Sẽ tan cùng nước mắt

Hồn lang thang về đâu

Lửa hoàng hôn tắt ngấm

Lạnh vô cùng, lạnh lắm

Lấy gì ấp ủ nhau

Có nên hờn số kiếp

Có nên buồn trần duyên?

Cửa mộ lòng hãy khép

Để cho đời trôi êm

Đêm thôi đêm cứ về

Chôn tôi vào đêm nghe

Nghẹn ngào tôi cố nuốt

Tiếng thở dài lê thê

Mộng bay

Trời của tôi dài nhu giải sông

đêm đêm thấp thoáng lửa sao nồng

thuyền trăng một chiếc vàng như lá

dạt mấy từng mây sóng chập chùng

Trời của tôi buồn như giấc  mơ

chẳng cho ai với tới bao giờ

đời đời kiếp kiếp trông theo mãi

ròng ròng nước mắt vỡ nguồn thơ

Theo cuộc dời trôi xa bóng mây

lòng đau biết đến khi nào khuây

ngày xưa mộng đến gần tay lắm

không nắm bây giờ mộng đã bay…

ôi nỡ nào tôi để mộng tôi

bơ vơ cho gió cuốn lên trời

tôi chồm theo gió, run theo gió

một mảnh hồn thơ rách tả tơi

Trên sóng

Thuyền ai trên sóng mù khơi

Đã trôi xa khỏi cuộc đời từ lâu

Tôi còn thương nhớ đâu đâu

Mắt đầy như biển sầu cao như trời

Tôi còn lưu lạc trên đời

Trái tim thoi thóp đáp lời biển ru

Cô đơn như chửa bao giờ

Tôi thèm ôm nước tôi mơ níu trời

Tôi mong thành gió lạc loài

Đi tìm cơn bảo nổi ngoài càn khôn

Sau giấc ngủ chiều

tôi tỉnh ra khi nắng đã tàn

khi đời vừa chớm hết mùa xuân

dòng sông nhợt nhạt in trời rộng

đẹp đến như mây cũng võ vàng

nhan sắc tình yêu đã lạt rồi

mà hương buồn đậm mãi không thôi

trái tim tôi chứa chan hình bóng

của một thời say đắm tuyệt vời

ai nỡ không thương hoa cuối mùa

tôi thương nhiều lắm mộng vừa qua

tôi thương nhiều lắm ngày đang tận

tôi muốn nằm ôm kỷ niệm khô

mà vỗ về như vỗ chính mình

trôi trên lời hát thật là xanh

của bài ca ái ân dìu dặt

có những đường tơ rung mỏng manh

hơi thở cao như gió vút dài

mang khung trời ấm lại gần môi

trên dòng nhạc mượt tim hồi hộp

nghe máu hồng rung động khắp người

tôi muốn nằm ôm kỷ niệm êm

trong khi mưa réo rắt quanh thềm

trong khi nước mắt vòng quanh má

kể lể cùng chăn gối nỗi niềm

ôi những chiêm bao gối dưới đầu

tan đi rồi mất hẳn về đâu

những vùng mộng nhỏ như ô cửa

tôi muốn ôm và giữ thật lâu

tôi muốn ôm vào huyệt nữa cơ

trời hôm qua lẫn nắng bây giờ

tình năm xưa để cùng tôi vẫn

thoi thóp ngàn thu dưới đáy mồ

Nằm bệnh

Hoa trong như giọt thủy tinh hồng

Như giọt sương hay giọt lệ nồng

Rũ xuống đầu tôi như muốn rụng

Tôi nằm trên nỗi nhớ bằng nhung

Tôi nằm trên nỗi nhớ bằng mây

Người ở đâu rồi không ở đây

Tình ở đâu rồi tôi nhẹ quá

Tôi biến bây giờ, tôi sắp bay

Người lại đây người, níu cánh tôi

Ngoài kia gió nổi xác xơ trời

Tim tôi chừng cũng đang căng gió

Máu ngược lên đầu nóng cháy môi

Mau giữ tôi bằng những cánh tay

Dài như yêu dấu thiết tha dài

Đầy như tình ái đầy ăm ắp

Tôi nặng nề đi tôi khó bay…

Đi lạc

Không gian phai hết sắc mầu

Thời gian nức nở đi vào tâm tư

Chân êm trên lá mùa thu

Mà như trên nhớ mà như trên buồn

Mà sao xa vắng linh hồn

Ta đi hay nét mây buồn kia bay

Lá khô dưới gót u hoài

Nghe như vẳng tiếng thở dài rất sâu

Ta đi về chốn nào đâu

Miên man trong cõi u sầu mênh mông

Tái tê làm bước chân ngừng

Ta đi lạc ở trong lòng đau thương

 Đường xưa

Trời đã xanh mà trăng cũng xanh

Không gian say đắm thở huơng tình

Đường này đưa tới nơi hò hẹn

Ôi có bao giờ tôi lai quên

ôi có đêm nào tôi chẳng mê

Lang thang trên mấy lối đi về

Trong trời ân ái xa xưa ấy

Những bước chiêm bao bỗng nặng nề

Tôi biết rồi đây kỷ niệm trôi

Như mây theo gió tới chân trời

Như sông chẩy hết ra ngoài biển

đâu có ai mà giữ được ai!

Tôi sẽ ra ngoài cõi mộng tôi

Cũng như ra khỏi giấc mơ người

Nhẹ nhàng chẳng để cho ai biết

Hay biết sau khi đã muộn rồi

Ta đã xa tầm tay với nhau

Cách ngăn nhiều quá bởi vi đâu

Nằm mơ trở lại khung trời cũ

Chỉ thấy mây và nước hắt hiu

Rạch trái tim hồng

Ta ôm đau đớn trong lòng

Vì buồn kín tiếng, sầu không sắc hình

Không gian ngàn thưở mầu xanh

Lòng ta ngàn thưở đã đành ngậm hơi

Lời ta bằng lệ mà thôi

Nở ngay trên những nụ cười làm duyên

Hồn ta dạt sóng ưu phiền

Trên dòng nước mắt bằng thuyền thòi gian

Ngày nào tới bến thiên đàng

Hỏi xin mảnh vỡ trăng vàng bén cong

Ta về rạch trái tim hồng

Nghiến răng mà ngắm từng dòng máu rơi

Nỗi buồn xa

Nghiêng mình chút nữa đêm ơi

Để tôi ôm lấy khung trời tôi yêu

Mây đìu hiu, sao đìu hiu

Cũng như tôi đã buồn nhiều hơn xưa

Mùa thu chan chứa sương mờ

Không gian rung những tiếng tơ u hoài

Tôi nghe từng tiêng thở dài

Của tôi phiền muộn gió bay xa dần

Gió lên trời rộng bang khuâng

Tôi hay vũ trụ lạnh lung vì đâu

Nỗi buồn xa, nỗi buồn sâu

Không gian ơi đỡ giùm nhau với mà

Mây bay

Có phải đêm nào mây cũng bay

Vấn vương vương vấn vấn vương hoài?

Đêm nào tôi cũng mơ thành gió

Tan biến ra trời theo đuổi mây

Như đuổi theo tình tôi mỏng manh

Thiết tha cho lắm cũng không thảnh

Lòng ơi mây bỏ đi rồi đó

Còn thấy đàng xa thấp thoáng xanh

Nhưng gió đa tình lên đã cao

Ngẩn ngơ không biết xuống nơi nào

Nơi nào êm ái cho bằng mộng

Mộng lỡ đi vào sâu quá sâu

Tôi sẽ theo tình tôi mãi thôi

Sẽ tan như gió ở ngang trời

Sẽ đành đau đớn hơn nhiều nữa

Mà chẳng hờn ai oán trách  ai

Bên biển

bên đường cây lá dài như tóc

vừa mới khô trong nắng thẫn thờ

tôi bước qua rồi sau tiếng bước

còn nghe trong lá tiếng chiều khua

đường đưa tôi đến trời căng gió

tròng mắt chao nghiêng sóng sánh hồn

tôi thấy bên kia bờ biển đó

ngày đang pha lẫn với hoàng hôn

biển đầy biển rộng đang âu yếm

choàng cánh tay êm khép má chiều

một cánh buồm hôm qua mới đến

đã đi rồi biển vắng tình yêu

biển lòng tôi lặng không ai biết

mà cũng đang nghe sóng ngập ngừng

sóng sợ, sóng chồm lên chốc lát

sóng im rồi sóng lại trào dâng

làm sao tôi giữ lòng tôi mãi

tình đã bao lâu cố nén rồi

chỉ ngại theo thời gian nước chẩy

đá không mòn, nát một mình thôi

một mình đứng ở bên ghềnh đá

chiều xuống bơ vơ biển níu trời

dưới đá tiếng trùng dương nức nở

hồn oan chàng thuỷ thủ gào khơi

gió nhiều quá tối tăm mày mặt

giầy mỏng cheo leo bám mặt ghềnh

biển thấp chiều nay còn thấy vực

sáng mai này nước thủy triều lên

hồn tôi muốn vỡ trên ngàn sóng

trời đã lên sao lấp lánh gần

tôi muốn như chiều kia hết nắng

tắt ngấm hờn đau dưới đại dương

Bên ngoài giấc mơ

bước ra khỏi giấc mơ màng

hồn về bâng khuâng như khói

đêm xanh rụng hết sao vàng

để cả cuộc đời tăm tối

sao lại phải về đường này

giữa kinh thành xa la ấy

sao lại phải về nhà này

bên những người không quen ấy?

người ra khỏi cánh tay người

như gió ra ngoài biển vắng

đuổi theo tầu trên sóng trắng

bơ vơ cảm hết lạc loài

từ ra khỏi mắt nhau rồi

cũng mất luôn hình dáng thật

chiếc bóng in lên cuộc đời

đường nét thờ ơ nguệch ngoạc

từ ra khỏi lòng nhau thôi

đã tắt theo tình ấm áp

núi sông từ đó buồn vui

dưới một vừng trăng lạnh ngắt

Đường chiều lá rơi

Chiều qua trên đường đầy lá

Một mình tôi bước thờ ơ

Gió chiều đa tình lơi lả

Tung bay tà áo vàng mơ

Tôi đi êm như trên lụa

Nhẹ nhàng trên xác lá khô

Nhẹ nhàng để lòng êm ả

Buồn buồn như tình câu thơ

Tôi dừng lại trong lòng mơ

Bắt gặp hồn mình ngơ ngác

Lá chiều còn rơi lác đác

Nắng chiều sắp sửa phai mờ

Mà tôi hình như sắp khóc

Bước chân đi đã thẫn thờ

Như mùa thu từ ngàn xưa

Hoàng hôn mây trời tím ngát

Cho nên hồn tôi đi lạc

Đắm chìm vào giấc sầu mơ

Lạ lùng sao tôi muốn chết

Để hồn tan như nắng tơ

Bình yên nằm trong lòng đất

Lắng nghe lá rụng trên mồ

Tôi buồn không hay nắng tắt

Gió chiều rờn rợn làn da

Đường về lá vàng tan tác

Hương buồn man mác bay xa…

Hoang Đường

Kìa là đêm đang nồng nàn

Một vùng trời vàng tơ trăng

Một lũ cây xanh mơ màng

Nghiêng mình rũ tóc tới chân

Nói năng với nhau mặn mà

Tù cuộc đời kia tới ta

Còn xa còn xa lắm mà

Thở hết hồn ra thở ra

Hồn của ta trong như sương

Tình của ta nồng ngát hương

Biết mấy mùa xuân đã tàn

Lòng xuân còn tràn yêu đương

Đêm trăng sáng xanh dị thường

Men sầu rung động tới xương

Chúng ta cây cỏ nhẹ nhàng

Trong cành nghe lệ chứa chan

Trong hồn nghe mộng nở hoa

Trắng xóa sao trời nở xa

Hương bay hương bay chan hòa

Niềm sầu nổi khổ nở ra

Vươn cao những cánh tay mềm

Níu giải mây dài lênh đênh

Đêm đêm ơi mộng tràn

Mộng ứa ra ngoài không gian

Chúng ta cây cỏ hẹn hò

Đời đời nuôi nấng nguồn mơ

Cuộc đời kia chẳng bao giờ

Chẳng bao giờ tới được ta

Trong đêm nồng nàn ánh trăng

Một lũ cây dài tóc buông

Nói năng với nhau dịu dàng

Uống chia nhau từng giọt sương

Qua sông

Sớm quá sông chưa dậy

nước còn ngâm trong mơ

những bóng dừa mềm mại

đấu tóc xanh bơ phờ

mặt trời xa đã tỉnh

e ấp sau mây hồng

sao mai còn lóng lánh

bên nửa vừng trăng cong

đời tươi như lá mạ

hai bên đường ướt sương

hoa đêm còn thoảng nhớ

trong không gian mùi hương

đêm tàn nhưng chưa héo

ngày vẫn hãy còn non

mây mềm như lụa kéo

mát khắp trên linh hồn

người đi qua sông nước

thấy tương lai bắt đầu

bằng mặt trời mọc ngược

dưới chân cầu đỏ au

 

Hơi mưa

Hơi mưa lạnh lay nỗi buồn thức dậy

trong đêm mờ xa vắng tiếng mưa rơi

ôi mưa ơi mưa xuống bốn phương trời

mưa có ướt con đường xưa cảm động

con đường chở cả một thời mơ mộng

một trời yêu và rung động đầu tiên

đã chìm sâu vào mộng mị đêm đêm…

tôi là đất mềm trong nguồn cảm mát

tôi là cây chan chứa giọt ân tình

tôi là không gian tê tái ngâm mình

trong điệu nhạc mưa buồn se vũ trụ

đêm lên khói mờ che tròng mắt nhớ

bàn tay vu vơ với gọi ngày qua

tiếng lòng tôi hiu hắt tiếng mưa khuya

sao chẳng hẹn mà chung niềm khắc khoãi

ôi dòng đời một đi không trở lại

tôi đã mất ngày qua, tôi đang mất hôm nay

và tương lai rồi cũng mất mà thôi

trong giấc mộng chỉ còn nghe nhỏ giọt

mưa mau mau và lệ sầu nặng hột

giữa một vùng chăn gối rộng mênh mông

tim tôi bồng bềnh như một chiếc thuyền cong…

Trăng mười sáu

Vầng trăng như khối sầu đầy

Tôi ôm từ đó tới nay chưa mòn

Tôi qua hết tuổi trăng tròn

Mà trăng mười sáu hãy còn ngây thơ

Một mai khi mộng tôi già

Khi tình tôi cũ và thơ tôi vàng

Thì trăng chắc vẫn nõn nường

Vẫn nhìn vũ trụ mà thương xuân thời

Chẳng dài chi của một người

Chẳng bền chi của cuộc đời phù du

Giọt mưa

Giọt mưa rơi xuống vô cùng

Lòng sâu không đáy, sầu không bến bờ

Mái nhà mềm lắm hay chưa

Cỏ rêu không biết bây giờ ra sao

Trời xa cách đất bao nhiêu

Tiếng mưa nghe chỉ ở cao hơn mày

Vách tường như giấy lung lay

Bàn tay tưởng gặp bóng mây mơ màng

Bây giờ nước mắt hoang mang

Muốn trôi, biết có con đường nào khô?

Bên sông

buổi chiều trên cuộc đời

tôi nhìn dòng sông trôi

tôi ngắm mây ngang trời

bỗng thấy tâm hồn tôi

tâm hồn tôi uể oải

như một con thuyền dài

thả cánh buồm gió đẩy

thả mái chèo nước xuôi

tâm hồn tôi mệt mỏi

như không gian u hoài

mây rồi mây tiếp nối

mây bay và mây bay

mây bay và nước chẩy

qua đời qua cả tôi

qua linh hồn trống trải

vào trái tim sầu đầy

vào rồi ra chậm rải

cũng không chờ mong ai

cũng không hề tự hỏi

vào ra chi lòng tôi

mà tim tôi không ấm

càng lạnh theo trời mây

càng buồn trông nước cuốn

máu không hồng càng phai

một dòng như nước mắt

một trời như chiêm bao

càng mênh mông càng ướt

càng bao la càng sầu

ngợp trong trời ảo mộng

đắm trong nguồn thương đau

như con thuyền thất vọng

tôi chìm vào nước sâu

Buồn dài

Buồn dài như một đường tơ

rung trong không khí bao giờ cho nguôi

chiều vàng chiều vàng chiều ơi

đường tơ bốc khói chơi vơi nâng chiều

điệu sầu rướn mãi lên cao

cây xanh xao ngả nghiêng đầu như mê

mây xa lênh láng tuôn về

mây hồng như máu lê thê cuốn trời

chiều hồng chiều hồng chiều ơi

đường tơ cũng ruớm máu tươi vì chiều

Tự hỏi

Sự việc gì đã diễn ra chung quanh

Khi tôi đắm trong tình không bờ bến

Ngày có trôi, đêm có về gần lắm

Tôi quên rồi –  tôi chỉ thấy buồn thôi

Mối sầu tôi dài hơn cả cuộc đời

Hay chỉ ngắn trong có vài khoảnh khắc?

Giữa cơn mê có khi nào chợt thức

Rất ngỡ ngàng tôi chỉ biết tôi yêu

Vì rõ ràng tôi cảm thấy tôi đau

Và chung quanh chắc không hề có thực

Những chuyện đời eo xèo bực dọc

Có vào rồi cũng chẩy hết ra ngoài tôi

Chỉ còn tình yêu như máu không thôi

Nhắc nhở mãi cho lòng nguôi thổn thức

Trong cơn đau có đôi lần chợp mắt

Vẫn phập phồng tôi tự hỏi bâng quơ

Chung quanh với mình ai thực ai mơ

Đời vô nghĩa hay tình tôi có lý?

Sao tôi không thể nào phân biệt nhỉ

Mộng ảo chẳng bền nhưng thực tế cũng mau tan

tôi rơi vào một khoảng không gian

Không hình thể không sắc mầu rõ rệt

Không khí xanh lơ trời mây bát ngát

Vào thật sâu trong lồng ngực vô biên

Chứa không biết bao nhiêu những mối ưu phiền

Những thất vọng những cuồng điên say đắm

Tôi sống ở một nơi lạ lùng quá lắm

Đã quen từ lâu nhưng vẫn mới từng giây

Vừa bắt đầu hay sắp hết rồi đây

Ngày với tháng đi về không dấu vết

Trên cành cây lá xanh rồi lá chết

Nơi cuộc đời ai đến ai ra đi

Trong chiêm bao tôi buồn bã nằm mê

ngoài vũ trụ những hành tinh quay chậm lại

Mối sầu tôi, mối sầu tôi vời vợi

Vuợt không gian dài mãi tới hư vô

Vượt thời gian tràn lấp cõi ngàn thu

Trong lòng mộ tôi êm đềm nhắm mắt

Điạ ngục, thiên đường…nơi nào cũng tiếc

Trong tình yêu tôi chịu mất linh hồn

Mộng Mùa Xuân

 Suốt đêm hồn cỏ hoa thao thức

Run dưới tay êm ánh nguyệt mờ

Và những dòng sương hay nước mắt

Thấm vào bên má gối bơ vơ

Người yêu êm ái vào trong mộng

Thăm giấc chiêm bao đẹp đến buồn

Này gió này trăng đang cảm động

Ngập ngừng chia một phút trao hôn

Người ơi sao gió qua mau nhỉ

Mơ ước tan như chửa kịp tàn

Trở giấc nằm nghe hơi nóng lệ

Tìm vào an ủi trái tim đơn

Trái tim thì vẫn cô đơn mãi

Vẫn ấp đau thương kín một mình

Vì thấy mùa xuân tươi thắm lại

Mới mơ màng một chút cho quên

Đã quên trong lúc chơi vơi đó

Hồn đã giao nhau phút tuyệt vời

Đã gặp nhau rồi qua tiếng thở

Đêm nồng xuân gởi gió xa khơi

Đường khuya

Đường khuya lạnh dưới chân tôi

chung quanh rộng quá mà trời lại cao

mà người yêu đã về đâu

còn nghe gió nhắc ngàn câu ân tình

thuyền hồn tôi nổi lênh đênh

sông khuya sóng lạnh bập bềnh đẩy đưa

lênh đênh không bến không bờ

thuyền trôi vơ vẩn tôi mơ về người

tình còn dài ít nữa thôi

đường còn mấy bước đê tôi mơ màng

mai náy đường rẻ, tình tan

tôi đi lên cái hoang tàn trong tôi

hôm nay quen bước chân rồi

đường sau lạnh mấy cũng thôi rùng mình

Cỏ hoa nào

Rồi cỏ hoa nào sẽ thắm tươi

lớn lên trên đất mộ phần tôi?

chiều nay trong nghĩa trang hiu quạnh

ngọn cỏ vươn theo gió chạm trời

mây bỏ không gian xuống phủ đầu

người trên và kẻ dưới mồ sâu

cách nhau một lớp chiều hư ảo

tưởng với tay là nắm đươc nhau

tôi sẽ vào đây nằm cạnh người

xin dành riêng một chỗ cho tôi

đủ trời trời rộng để hồn bay lượn

đủ đất hoa nào đó mọc thôi

 

Trái Tim

Tim tôi nặng chĩu trong tôi

người ơi, như một trái muồi trên cây

chẳng hay rụng lúc nào đây

giơ tay đón sẳn kẽo mai tôi buồn

từ tình yêu tới đem hương

cho hoa trong trắng ươm vàng sầu đau

hôm nay trái chín ngọt ngào

đã căng mọng nước đỏ au trên cành

hái ngay đi, cắn cho nhanh

để lâu e chất ngọt thành đắng cay

Đê Mê

Chiều đi trời xuống gần tôi

kề lên mái tóc làn môi dịu mềm

thoáng nghe hồn nhẹ váo đêm

tôi buồn trong mắt ngước lên nhìn trời

những vì sao sáng chơi vơi

hình như vứa ở mắt tôi ra ngoài

dòng sao chan chứa u hoài

dòng sao mang mối thương dài lên mây

dòng sao chẩy ướt ngàn cây

ngàn cây giơ những bàn tay ngập ngừng

nửa như muốn níu không trung

nửa như muốn thở than cùng hồn tôi

nhưng tôi vừa gặp làn môi

không gian ấm quá hồn trôi mất nhiều