Cho thánh Maria, mẹ Chúa Trời
1
Ngôi sao xanh tăt bao giờ
Chìm sâu trong mắt người mơ mộng rồi
Lạnh lùng vũ trụ đêm nay
Nghe sương rơi thấm ra ngoài trần gian
Mẹ ơi nơi đáy linh hồn
Giọt sương con đọng nỗi buồn long lanh
Mắt xa xin mẹ đoái nhìn
Cho con trông thấy niềm tin sáng ngời
Như cây nến trắng trong trời
Ánh trăng cháy sáng đêm dài âm u
2
Làm sao trở lại buổi đầu
Mới nên trời đất, địa cầu vắng tanh
Ngập ngừng những bước đầu tiên
Dìu nhau trên lối vườn xanh địa đàng
Mẹ ơi từ dạo lang thang
Bóng mây ngoài cửa thiên đàng con rơi
Thì con với mộng lạc loài
Nổi trôi qua khắp cõi đời tìm nhau
Bao nhiêu thế kỷ âu sầu
Thấy trăng ngơ ngác ra vào trời xưa
3
Âm thanh chẩy xuống linh hồn
Như mưa xoa dịu vết thương cháy hồng
Trưa nay trong bóng giáo đường
Thời gian ngưng để tiếng đàn rung ngân
Nhạc từ mấy cõi trời xanh
Như cơn sóng ấm tràn lên lòng người
Trái tim thổn thức bồi hồi
Nâng niu âm hưởng chơi vơi thiên đường
Mẹ ơi nước mắt lưng tròng
Con nghe máu đỏ tan trong tơ vàng
4
Bông hoa trắng nở trên hồn
Nửa đêm hương ngát thơm cơn mộng lành
Mắt sao thăm thẳm nghiêng nhìn
Không gian để ngỏ cửa lên cõi trời
Đêm bình yên quá mẹ ơi
Hồn con như gió ra ngoài trời cao
Chân con bước khỏi vực sầu
Tấm lòng cũng mở — tình yêu thật đầy
Dịu dàng nghe một bàn tay
Mây, hay mẹ đợi con ngoài giấc mơ?
5
Bóng trăng ôm mãi trong lòng
Đêm nay mới vỡ mênh mông ra đời
Hồng ân thác đổ từ trời
Mẹ ơi đã cuốn con trôi theo dòng
Linh hồn khắc khoãi chờ mong
Theo con suối mát lên nguồn trường sinh
Bụi trần mấy kiếp vương mang
Lệ xưa lóng lánh hạt vàng rơi đi
Trôi qua ánh sáng con về
Với con nguyên thủy chưa hề đau thương
6
Bên kia cõi sống đời đời
Hoa xuân xanh nở rồi thôi không già
Vườn thơm từ thưở vô ưu
Trái ngon hạnh phúc vẫn chờ trên cây
Mẹ ơi muôn kiếp lưu đầy
Linh hồn lạc lõng về đây cúi đầu
Lỡ lầm đánh mất tình yêu
Có hay không nữa lối vào vườn xưa?
Run như cánh lá con chờ
Trong hơi thở mẹ gió đưa trở về
7
Trở về nguồn mẹ hôm nay
Con như giọt nước lạc loài cô đơn
Long lanh in bóng thiên đường
Lẫn trong cát bụi chán chường mang theo
Một đời chớp mắt qua mau
Thiên thu còn đọng ngấn sầu không tan
Ngước trông lên mắt mẹ hiền
Suối thiêng ân sũng còn xanh nhiệm mầu
Hãi hà lòng mẹ thâm sâu
Xin mang giọt nước con vào đại dương
8
Trong cơn mơ chẩy qua đời
Sương bay khói mỏng mây trôi sông mờ
Như đường tơ lạc bơ vơ
Hồn con vương cánh tay chờ mẹ giăng
Đường về tới chốn vô biên
Trong hư vô bóng con thuyền mới qua
Giấc mơ xóa bỏ bến bờ
Con sông siêu thoát bây giờ mênh mông
Bao nhiêu nước mắt trong lòng
Mẹ ơi con gởi cho dòng sông đi…
9
Nắng lên trên thế giới hồng
Niềm vui ấm cả phương đông bao giờ
Nụ cười mới nở trên hoa
Thắm như máu đỏ ven bờ nước trong
Mẹ ơi Thượng Đế bao dung
Tình yêu vẫn lớn lên trong hận thù
Con nghe sức sống nhiệm mầu
Trong hơi xuân thở gió vào cỏ cây
Con dâng dòng lệ thật đầy
Khơi nguồn cho những sông dài mai sau
10
Khói vàng hiu hắt lên mây
Vinh quang trần thế theo ngày buồn tan
Trăng lên trong bụi hoàng hôn
Có nghe vẩn đục linh hồn đêm thanh?
Mẹ ơi lòng nặng u tình
Con thương đời lẫn thương mình xót xa
Đường đi dẫn tới nấm mồ
Tấm thân cát bụi bây giờ về đâu?
Thắp lên ngàn ngọn đèn sao
Cho con bớt sợ lạc vào bóng đêm
11
Mây bay ra khỏi cõi đời
Đi theo ánh sáng tuyệt vời lên cao
Con trôi ra khỏi biển sầu
Về trong tình mẹ dạt dào yêu đương
Trời xanh rợp bóng thiên đường
Lung linh trên suối nguồn thương rót đầy
Nhẹ nhàng theo sóng ra khơi
Con vươn lên khỏi một đời trầm luân
Để nghe run rẫy linh hồn
Trong cơn sốt vỡ nỗi buồn thủy tinh
12
Sóng vàng lóng lánh dâng cao
Mảnh trăng êm ái dạt vào nguồn mơ
Lênh đênh theo bóng mây chờ
Bước ra vũ trụ thẫn thờ con đi
Sầu dài rơi xuống mộ bia
Dưới trăng đá trắng đầm đìa giọt sương
Thương cho một thưỡ hoang đường
Linh hồn bé nhỏ vương mang hận dài
–nhưng cơn đau đã qua rồi
Mẹ ơi nước mắt sáng ngời như sao
13
Lỡ mang nặng đá tội đầu
Hồn con rơi mãi sa vào biển đen
Mang theo vũ trụ với mình
Nên trăng sao cũng tan tành vỡ đi
Lạnh lùng những mảnh pha lê
Lênh đênh trôi giữa sóng khuya ngàn đời
Lòng con, vỏ ốc đơn côi
Giọt thương đau mới đọng rồi hạt châu
Gió bay theo cánh hải âu
Để trong con một biển sầu, mẹ ơi!
14
dưới chân Đức Mẹ dịu dàng
quỳ dâng một đóa hồn thơm não nề
dòng đời con mãi trôi đi
bóng mây lạc lõng nay về lại đây
giọt sương trên mắt mẹ đầy
xin rơi xuống giữa bàn tay con chờ
tấm lòng như cỏ hè khô
khát khao con đợi mưa từ thiên ân
15
chân êm như vướng tơ vàng
con đi lên cõi trăng tan bềnh bồng
trông theo bóng mẹ lạ lùng
phất phơ áo trắng bay trong khói huyền
mẹ đi cùng với trái tim
mở cho ánh sáng rơi trên đêm dài
trái tim con cũng lâu rồi
đã quên đau đớn đã nguôi giận hờn
đã đầy ăm ắp yêu thương
bước theo chân mẹ lên đường con đi
16
đường đi vào cõi thiên thu
ánh trăng xanh chiếu nấm mồ cô đơn
dòng sông nào vẫn chờ mong
hồn rơi trên sóng lạnh lùng lướt qua
con về nước mắt chưa khô
và tim đầy những ước mơ chưa tàn
trông lên bóng mẹ đã gần
mà sao trần thế còn ngân tiêng vàng
một thời rung động không gian
sẽ theo ánh sáng bay tràn kiếp sau…
17
Nhìn cây nến mãi không tàn
Lòng con nước mắt rơi tràn xuống đêm
Chập chờn giữa nhớ và quên
Linh hồn như khói tan trên kiếp người
Vẫn còn đau đớn mẹ ơi
Mối dây tơ vướng cuối đời chưa buông
Bước đi tới cửa thiên đường
Ngập ngừng nghe cát còn vương gót giầy
Một tà áo mỏng như mây
Bay theo suốt cõi người nay qua rồi
18
(khóc em vừa qua đời)
Mênh mông trăng chẩy ngang trời
Chở linh hồn nhỏ vừa rời thế gian
Ngàn sao hòa với dòng trăng
Vàng tan trong nước mắt đầm đìa rơi
Trả cho mẹ chút hình hài
Một hơi thở lạnh đã bay khỏi trời
Mẹ ơi mẹ ơi mẹ ơi
Cho con quỳ xuống ngậm ngùi thiên thu…
Cho con quỳ xuống hư vô
Khóc theo trăng suốt cơn mơ não nùng
19
Lá trăng rơi xuống khe vàng
sóng long lanh bến thiên đàng reo vui
mùa xuân đang chẩy về trời
mang con theo với mẹ ơi, một lần
con về trong trái tim xanh
và trong nước mắt vòng quanh một đời
mùa xuân lên rất cao rồi
hương bay khắp chốn chưa ai tới gần